Phân tích chỉ anti-HBc, khi nào cần kiểm tra

Sau khi phát hiện lõi kháng nguyên viêm gan B anti HBc vào  năm 1972, hàng loạt các cuộc nghiên cứu đã được nổ ra để hiểu về ý nghĩa lâm sàng của chúng. Anti-HBc được hình thành để đáp ứng lại sự lây nhiễm virus viêm gan B và thường sẽ tồn tại trong cơ thể bệnh nhân đến hết đời mặc cho căn bệnh có được giải quyết hay chuyển sang mãn tính. Vì thế, anti-HBc đóng vai trò như một marker huyết thanh để chỉ ra sự hiện diện của HBV trong máu. Ở Trung Quốc và các quốc gia khác ở khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, HBV rất phổ biến, có tới một phần ba dân số của khu vực được báo cáo dương tính với anti-Hbc. Vậy chỉ số anti-HBc là gì?

Anti-Hbc là gì

Tổng kháng thể anti-HBc( tất cả các lớp của kháng thể) là marker tốt nhất để ghi nhận liệu một người đã có sự tiếp xúc với HBV hay chưa. Tổng kháng thể Anti-HBc có thể được phát hiện trước anti-HBs( kháng thể bề mặt viêm gan B và sẽ dương tính vô thời hạn sau khi anti-Hbc lớp IgM biến mất. Sự hiện diện của anti-Hbc không thể giúp phân biệt giữa viêm gan B mãn tính và viêm gan B cấp tính. Trước khi IgG anti-HBc xuất hiện trong huyết thanh, nó sẽ tồn tại trong suốt cuộc đời. Sự phát hiện IgG anti-Hbc cho biết tình trạng nhiễm bệnh xảy ra trước đây hoặc đang diễn ra.

Lược đồ thể hiện lương anti-HBc sau nhiều tuần nhiễm virus

Lược đồ thể hiện lương anti-HBc sau nhiều tuần nhiễm virus

Phân tích anti-HBc

Tương tự như các xét nghiệm các marker viêm gan B khác, một xét nghiệm cho kết quả dương tính có thể chỉ ra nhiễm viêm gan B cấp tính hoặc mãn tính. Ở một số bệnh nhân anti-Hbc có thể là marker huyết thanh duy nhất giúp phát hiện sự lây nhiễm trong quá khứ ở những bệnh nhân viêm gan B mãn tính nhưng HBV đã không còn hoạt động nữa. Kết quả anti-Hbc âm tính có nghĩa là cá nhân đó không bị nhiễm viêm gan B.

Đối với những người không có triệu chứng bệnh gan, tình trạng anti-HBc dương tính có thể được phân thành 3 nhóm theo sự hiện diện hoặc không hiện diện của kháng nguyên bề mặt viêm gan B (HBsAg) và kháng thể bề mặt viêm gan B (anti-HBs). Ba nhóm này là: 1) những đối tượng có miễn dịch HBV qua nhiễm trùng tự nhiên (anti-HBc dương tính, anti-HBs dương tính, và HBsAg âm tính); 2) Đối tượng bị nhiễm HBV mãn tính (HBsAg dương tính); 3) đối tượng có anti-HBc cô lập (anti-HBc dương tính, anti-HBs âm tính, và HBsAg âm tính). Để có thể chẩn đoán chính xác viêm gan B, do đó, cần phải kiểm tra HBsAg và anti-HBs để xác định xem các đối tượng dương tính với anti-HBc  đã bị nhiễm HBV mãn tính hay đã hồi phục từ nhiễm trùng  HBV trước đó và do đó đã khôi phục được sự kiểm soát miễn dịch đối với HBV. Nết kết quả cho thấy huyết thanh dương tính đối với HBsAg thì đối tượng đã bị nhiễm HBV mãn tính và cần được điều trị phù hợp và tức thời. Nếu bệnh nhân HBsAg âm tính và anti-HBs dương tính, người bệnh đã hồi phục từ một lần nhiễm HBV trong quá khứ và đã có miễn dịch chống lại HBV.

Khi nào cần làm kiểm tra anti-HBc

Khi bác sĩ nghi ngờ bạn đã từng nhiễm hoặc đang nhiễm viêm gan B, xét nghiệm anti-Hbc sẽ được yêu cầu.

Khi bác sĩ nghi ngờ bạn đã từng nhiễm hoặc đang nhiễm viêm gan B, xét nghiệm anti-Hbc sẽ được yêu cầu

Khi bác sĩ nghi ngờ bạn đã từng nhiễm hoặc đang nhiễm viêm gan B, xét nghiệm anti-Hbc sẽ được yêu cầu

Thêm vào đó xét nghiệm anti-HBc sẽ có thể được yêu cầu để xác nhận nhiễm viêm gan B ở đối với kết quả xét nghiệm âm tính với kháng thể bề mặt viêm gan B, lõi kháng thể IgM và anti-HBe.

Tuy nhiên xét nghiệm anti-HBc sẽ không có tác dụng để phân biệt nhiễm trùng mãn tính và nhiễm trùng cấp tính.

Nếu không may mắn dương tính với HBV thì người bệnh không nền vì thế mà nản lòng, chán nản mà hãy lạc quan và tích cực chữa trị virus vì mọi thứ vẫn chưa sụp đổ. Mọi thứ chỉ sụp đổ ở giây phút bạn quyết định từ bỏ.